Ngắm bộ ảnh Sơn Nữ của tác giả Hữu Đại hậu kỳ Lê Đoàn Trường Văn

Em là cô gái miền sơn cước
Chỉ biết yêu trăng với núi rừng
Dệt mộng bên bờ con suối nhỏ
Gieo thơ theo sợi nắng chiều vương

Em vẫn hồn nhiên tuổi mộng mơ
Vui đùa ca hát dưới trăng mờ
Soi mình duyên dáng bên bờ suối
Khoe mái tóc huyền gió ngẩn ngơ

Bên nương rẫy vắng một chiều nao
Sợi gió đưa hương lúa ngạt ngào
Say đắm nỗi lòng anh lính trẻ
Thẹn thùa sơn nữ tự hôm nào

Sơn nữ mơ màng bên rẫy nương
Mỗi chiều nắng nhạt thấy thương thương
Hoàng hôn buông xuống nghe nhơ nhớ
Đôi mắt mơ huyền bao vấn vương

Hiu hắt gió chiều gợi nhớ thương
Có chàng lính trẻ tận sa trường
Cầm về cánh thư mầu tim tím
Ánh mắt ngập ngừng bao xót thương

Cánh thư nét chữ loang mầu máu
Lời ngỏ tim yêu quá muộn màng
Kẹp đóa hoa rừng làm chứng cớ
Tình nàng sơn nữ đắp khăn tang

Ánh mằt hồn nhiên đã mất rồi
Mây chiều nhạt nằng bỗng chơi vơi
Hoàng hôn se sắt tim đau xót
Tiếng vạc kêu sương một khoảng trời

(Cô Gái Miền Sơn Cước – Nguyễn Khánh Chân)

1 3

Chuyện nàng sơn nữ tròn xuân
Xòe ô trốn nắng ngọc trần làn da
Gió vui thỏa khúc đờn ca
Nụ hôn trao – gửi: í… a… thật nhiều
Hỡi cô sơn nữ mĩ miều
Hững hờ – vô cảm? những điều gió thương
Gió kia già dặn tình trường
Ấy mà chẳng thể mở đường con tim
Ầu… ơ… lặng góc im lìm
Tớ thương mây lắm… mây vin núi, hờn
Chiều tà gắt tẹo hoàng hôn
Bâng khuâng là tớ chắc… hơn mây – trời
Tình yêu nơi tơ không lời
Như vần thơ lạc giữa đời phù du
Gọi tình vỡ trái mù u
Chờ mong lối nhỏ dẫu dù nhỏ thôi
Thầm yêu buồn cứ lặng trôi
Buồn trời, buồn đất… buồn ơi là buồn
Vần thơ khơi kiếm ngọn nguồn
Hỏi tên, hỏi tuổi, hỏi luôn chuyện mình:
“Hỡi cô sơn nữ đẹp xinh
Có chồng hay chửa? bén tình được không?”
“Tròn xuân tình ái điều mong
Cám ơn chàng đã mở lòng gọi duyên
Chàng ơi đừng bỏ chạy liền
Khi nghe gia cảnh nơi miền núi cao
Bậc thang mấy ruộng mời chào
Chân bùn, tay lấm… lời chào khô khan
Sắn – khoai nhiều bữa ủi an
Nhà đan lạt – gỗ mọt than đêm ngày
Cầy bừa chẳng xá đôi tay
Làm sao dám nghĩ mỏng – dày tình kia…”
“Nàng ơi cuộc sống phân chia
Mỗi vai – mỗi cảnh đời kìa đó trông
Đã bao thiếu nữ má hồng
Đổi vai tạo cảnh phiêu bồng thủa xưa
Đừng ngại xứ nắng – vùng mưa
Chạnh niềm ôm phận há vừa lòng sao?…”
Đoạn tình vừa nở thì thào
Trời đêm ửng chút lối vào vườn yêu
Vòng tay ôm nức nở nhiều
Của cơn gió hận đánh liều cướp – ghanh
Ra kia… chen giữa sao đành
Ấm trời đông đượng tròng trành nụ hôn…

(Khúc Tình – Nguyễn Hữu)

4 5 6 7 8

Concept: Sơn Nữ
Author: Hữu Đại
Retouch: Lê Đoàn Trường Văn 

Bài Liên Quan
prev next